Quê hương Việt Nam

Mong ước kỷ niệm xưa

nhh02

Xin mượn lời bài hát “Mong ước kỷ niệm xưa” của nhạc sĩ Xuân Phương để bắt đầu bài viết này.

“Thời gian trôi qua mau chỉ còn lại những kỷ niệm
Kỷ niệm thân yêu ơi sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô
Bạn bè mến thương ơi sẽ còn nhớ những lúc giận hờn
Để rồi mai chia xa lòng chợt dâng

...
Đọc tiếp

Nhậu, cà phê và quê hương

cafecoc2

Nếu bạn hỏi điều gì làm tôi nhớ nhất về Việt Nam mỗi khi ra nước ngoài – tất nhiên là trừ gia đình và những người thân – tôi sẽ trả lời đó là… “nhậu”.

Tôi không phải là người nghiện rượu bia, chắc chắn là vậy, và cũng không phải tôi đến quán nhậu vì rượu bia, tôi đến là vì cái không gian bè

...
Đọc tiếp

Người Việt và những thói xấu

Bài này chống chỉ định cho những ai đang là người Việt và thích được nghe khen, thích những lời êm tai. Dẫu biết rằng viết bài này xong có thể sẽ có một lô chỉ trích từ các “phần tử cực đoan”, nhưng vẫn viết vì blog đâu phải chỉ là chỗ để khen tặng lẫn nhau.

Người Việt xưa nay vẫn được tự sướng là cần cù, siêng năng, chăm chỉ… Khoan xét những điều đó đúng hay

...
Đọc tiếp

Bảo Lộc – Chuyến đi cuối năm nhiều cảm xúc

Chuyến này mấy anh em chỉ đi có 4 người, anh Vinh Cuopbien vui vẻ hiền lành, chị Pi nhí nhảnh xinh đẹp, Niệm – một anh chàng du học sinh ở New Zealand về quê ăn tết – và tôi. Ban đầu có cả Hiến, nhưng gần giờ chót thì Hiến bị trúng thực nằm nhà liệt giường nên không đi được.

Đúng hẹn 6h30 sáng anh Vinh đến ngã tư Bình Thái đón tôi, trên đường đi ghé

...
Đọc tiếp

Tuổi trẻ của ba?

tuoitrecuaba

Ngồi ăn cơm, ba kể có lần trong chiến khu, gặp lại ông nội, ba hỏi cuộc đời trai trẻ của ông nội đã làm gì:

– Ông nói: “Đất nước lầm than, nhà có giàu cũng mang thân phận tủi nhục (nhà ông nội khi đó là điền chủ ở xứ Bạc Liêu), ba hiến hết gia sản cho cách mạng và cầm súng theo cách

...
Đọc tiếp

Thương lắm quê hương cơ cực

Có những câu chuyện trôi qua hàng ngày, đôi khi nó đọng lại mãi trong tôi, mỗi lần nhớ đến lại nao lòng…

Tháng 2 năm 2007

Trong một tối lang thang ở Đà Lạt, trời cũng đã khuya, khuya lắm, cũng tầm 12h… đường phố Đà Lạt vắng lạnh, gió cứ rít từng cơn lạnh, với một người như tôi thì cảnh đó có vẻ lãng mạn thậm chí có phần thích. Rồi tôi để ý trong một trạm

...
Đọc tiếp

Ngày xưa ơi

Tôi vẫn luôn hướng về cái ngày xưa ấy bằng một nỗi nhớ thiết tha từ tận đáy sâu trái tim mình. Không phải như một sự tìm quên mà tôi biết, cái ngày xưa ấy đã mang lại cho mình nỗi yên bình nơi thực tại.

Tôi lớn lên nơi miền quê thân thương với những cánh đồng lúa xanh mướt, trải dài đến ngút tầm mắt. Mỗi độ lúa chín vào mùa, mùi thơm của đất quyện với

...
Đọc tiếp

Cha tôi

– Cha tôi là một sĩ quan Quân đội Nhân dân Việt Nam, ông là một trong những người chỉ huy khi đánh vào Sài Gòn và là những người đầu tiên tiếp quản Sài Gòn. Ông nghỉ hưu với cấp bậc Đại Tá.

– Ông nội tôi là một trong những người kháng chiến từ thời chống Pháp, ông bị kết án tử hình vắng mặt và sau này chết trận.

– Bà nội tôi là nữ quân y,

...
Đọc tiếp

Người ăn xin già

Trong một chuyến công tác về Cần Thơ, tôi có gặp một người ăn xin già ở bến Ninh Kiều. Điều đầu tiên làm tôi chú ý đến ông là bởi bài hát mà ông đang hát, bài “Xuân này con không về”, tiếng hát của ông tràn đầy cảm xúc như đang hát cho chính bản thân mình. Tôi chăm chú ngồi trên hàng ghế đá gần đó để lắng nghe tiếng đàn và giọng ca của ông. Trời

...
Đọc tiếp

Site Footer