Tạp bút

Tạp bút là những bài tôi viết không đầu không cuối về đủ mọi chủ đề trên đời, những cảm nhận cá nhân, những câu chuyện nhỏ tôi bắt gặp trong cuộc sống hàng ngày.

Xuyên Việt – Chợ nón Gò Găng

Chụp xong hoàng hôn ở Bình Tân thì cũng là lúc nhận được điện thoại của anh Long báo vừa đến nơi. Chạy ra bến xe rước anh xong đi thẳng về khách sạn lấy đồ rồi 2 anh em đi thẳng ra Bình Định luôn. Tối nay dự kiến là sẽ lái thâu đêm ra thẳng Bình Định, ở đó theo lời anh bạn là có một khu chợ rất độc đáo mà có lẽ không nơi nào ở

...
Đọc tiếp

Xuyên Việt – Nha Trang đất và người

Chia tay Diên Khánh, tôi quay trở lại Nha Trang dự định đi tiếp một số nơi khác. Lúc về mới phát hiện ra là từ Diên Khánh đi thẳng vào Nha Trang theo đường mới rất gần, chỉ khoảng 10km. Thế mà bận đi cái GPS trên xe nỡ nào dẫn mình đi theo hướng tháp bà qua đường cũ những 30 mấy km. Chả trách sao người ta gọi cái Vietmap là người bạn tốt nhưng thiếu Iốt.

...
Đọc tiếp

Xuyên Việt – Đến Diên Khánh nhớ tích xưa

Hôm ghé qua Đà Lạt, mình và anh Long (một người anh mà mình rất quý, không phải vì anh là một nghệ sỹ nhiếp ảnh lớn của Việt Nam mà vì sự mộc mạc và chân thành nơi anh). Buổi tối hai anh em đi uống cà phê, suốt cả buổi mình ngồi “dụ khị” anh cùng đi xuyên Việt với mình, nhưng vì anh có nhiều việc phải giải quyết nên dù rất muốn đi anh vẫn chưa

...
Đọc tiếp

Xuyên Việt – Ngày 2: Giúp bạn vượt khó

Hôm nay là ngày chia tay cao nguyên Langbian để quay trở lại Duyên Hải và tiến thẳng ra miền Trung, theo hành trình dự định là sẽ đi thẳng ra Phú Yên. Sáng thức dậy trễ nên lỡ mất buổi sáng đầy sương ở hồ Xuân Hương (theo lời anh Long).

Đến tầm 2h thì quyết định lên đường, băn khoăn chọn 2 hướng, hoặc là đi đường đèo Dran, rồi qua đèo Sông Pha đổ xuống Phan Rang

...
Đọc tiếp

Xuyên Việt – Ngày 1: những người bạn Chính phủ

Cuối cùng quyết định làm cái việc mà đã dự định làm bấy lâu nay: đi Xuyên Việt. Sáng hôm nay ngủ dậy quyết định không nghĩ ngợi nữa, cứ lên đường, đi đâu thì đi. Đó là cái mở bài cho những lý do mình quyết định lên đường đi xuyên Việt một mình một ngựa – việc mà nhiều người bảo là khùng.

———

Ngày 1: Sài Gòn – Đà Lạt.

Lần đầu tiên quyết định

...
Đọc tiếp

Mong ước kỷ niệm xưa

nhh02

Xin mượn lời bài hát “Mong ước kỷ niệm xưa” của nhạc sĩ Xuân Phương để bắt đầu bài viết này.

“Thời gian trôi qua mau chỉ còn lại những kỷ niệm
Kỷ niệm thân yêu ơi sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô
Bạn bè mến thương ơi sẽ còn nhớ những lúc giận hờn
Để rồi mai chia xa lòng chợt

...
Đọc tiếp

Mưa đầu mùa

Sáng tác: Phan Trọng Vũ

Mấy hôm nay trời Sài Gòn bắt đầu mưa, những cơn mưa đầu mùa đánh dấu một bước chuyển mùa. Khác với những nơi khác quanh năm có 4 mùa, ở Sài Gòn chỉ có 2 mùa – mùa mưa và mùa khô. Và thời điểm mà tôi thích nhất trong năm chính là những ngày chuyển mùa

...
Đọc tiếp

Thương lắm quê hương cơ cực

Có những câu chuyện trôi qua hàng ngày, đôi khi nó đọng lại mãi trong tôi, mỗi lần nhớ đến lại nao lòng…

Tháng 2 năm 2007

Trong một tối lang thang ở Đà Lạt, trời cũng đã khuya, khuya lắm, cũng tầm 12h… đường phố Đà Lạt vắng lạnh, gió cứ rít từng cơn lạnh, với một người như tôi thì cảnh đó có vẻ lãng mạn thậm chí có phần thích. Rồi tôi để ý trong một trạm

...
Đọc tiếp

Ông già Nam Bộ đã ra đi

Bước vô công ty sáng nay tôi được người bạn báo tin nhà văn Sơn Nam vừa mất. Chợt buồn… Vậy là ông già Nam Bộ đã ra đi.

Từ thuở nhỏ tôi đã say mê biết bao câu chuyện của ông, bắt đầu là bài học từ trong trường phổ thông Bắt sấu rừng U Minh Hạ, Hương rừng Cà Mau, rồi Chim quyên xuống đất, và quyển sách làm tôi say mê “Chuyện xưa tích cũ”… Lớn lên

...
Đọc tiếp

Ngày xưa ơi

Tôi vẫn luôn hướng về cái ngày xưa ấy bằng một nỗi nhớ thiết tha từ tận đáy sâu trái tim mình. Không phải như một sự tìm quên mà tôi biết, cái ngày xưa ấy đã mang lại cho mình nỗi yên bình nơi thực tại.

Tôi lớn lên nơi miền quê thân thương với những cánh đồng lúa xanh mướt, trải dài đến ngút tầm mắt. Mỗi độ lúa chín vào mùa, mùi thơm của đất quyện với

...
Đọc tiếp

Site Footer