Ăn trưa

Buổi trưa lạnh lẽo, tôi lò dò ra ngoài kiếm gì ăn. Ghé đại vô một nhà hàng trông có vẻ cũng tử tế. Tuy nhiên bước vô yên vị xong xuôi tôi mới nhận ra là trong quán toàn tiếng Pháp, từ bảng hiệu tới phục vụ đều không một chữ tiếng Anh bẻ đôi, cái menu thì lại không có hình minh hoạ nên tôi mù mờ chọn đại dựa trên một vài chữ quen giống chữ trong tiếng Anh và nhìn cái… giá, cái nào mắc mắc chút thì ăn chắc sẽ… no.

Lúc gọi món thấy cậu phục vụ nhìn nhìn với ánh mắt hơi bất thường là tôi đã nghi rồi. Tới khi bưng ra thì y như rằng, nguyên dĩa kem vanilla với đào ngâm với một số thứ gì đó, nói chung là một món kem tráng miệng.

Tôi bèn gọi cậu tiếp viên, ra dấu rằng: ok, cái này tao order bị tổ trác rồi, nhưng không sao, giờ tao muốn một cái CREPE (một loại bánh kiểu bánh xèo ở VN), tôi đặc biệt nhấn mạnh chữ crepe và lặp đi lặp lại chữ đó.

May phước cuối cùng dĩa tiếp theo mang ra đúng là bánh crepe thiệt. Hồi ở Úc tôi cũng đã từng ăn crepe với kem, tuy nhiên đó là mùa hè mát mẻ, còn hiện tại đang là cuối thu. Thế là có cảnh giữa một chiều lạnh lẽo 4 độ C, có một đứa Châu Á thong dong ngồi ăn crepe kèm với kem trong sự ngỡ ngàng của cả quán.

Câu chuyện lẽ ra nên kết thúc tại đây, nhưng không, đây chỉ mới đoạn giữa.

Lát sau có một cặp đôi người Mỹ bước vô, cũng y tình trạng không biết tiếng Pháp như tôi, cũng lóng ngóng ngồi không biết gọi thế nào.

Quay sang kế bên thấy tôi đang gắp từ đĩa kem sang crepe ăn một cách vô cùng chuyên nghiệp. Thế là các bạn tò mò hỏi tôi món đó món gì, tôi nhiệt tình chỉ 2 món mà tôi đã gọi mà cố tình không nói là tôi đã gọi sai.

Thế là 2 bạn cũng order y chang tôi. Kết quả là một buổi chiều lạnh lẽo cuối mùa thu, có 3 đứa ngồi hì hục ăn kem với crepe, còn tấm tắc khen ngon.

Có lẽ sau hôm nay quán sẽ họp bàn để đưa món mà tôi vừa phát minh vào menu.

4 comments On Ăn trưa

Bình luận của bạn:

Địa chỉ email của bạn sẽ được giữ bí mật.

Site Footer