Chuyện ma

Gần nhà mình có mấy cái track đạp xe xuyên qua mấy khu rừng rất đẹp. Hình trên là mình chụp trong đó vào ban ngày.

Rừng khu này giống như kiểu rừng Cần Giờ của mình, trong đó họ làm những đường đạp xe đi loằng ngoằng rất dài (cả chục km). Những con đường này chỉ dành cho xe đạp và người đi bộ vô thư giãn tập thể dục, các loại xe khác không được vô.

Ban ngày thì các con đường này rất đẹp và thơ mộng. Tuy nhiên ban đêm thì là một câu chuyện khác, cảnh vật khá là rùng rợn ấn ượng, tối thui thùi lùi.

Do đó nên ban đêm ít ai đi vô mấy cái track này, do gần đó có khu Rhodes cũng có cung đường đi tập thể dục ven sông mà lại đèn đuốc sáng sủa nên đa số đều tập thể dục ở Rhodes, chẳng mấy ai đi vô mấy cái track xuyên rừng này. Làm cho nó càng thêm vắng, chỉ thỉnh thoảng có vài người đạp xe, mà cũng không nhiều.

Vậy mà dạo này mình lại có trò hơi quái đản chút, đó là đạp xe vô đây ban đêm. Chiều tối đi làm về lại xách xe đi đạp một vòng hít thở không khí.

Trong này cây cối nhiều (rừng mà), bữa nay trăng lưỡi liềm, trời sáng mờ ảo, mấy nay lại có sương, bên trên gió thổi mấy ngọn cây đong đưa nghe xào xạc.

À quên kể, khu này còn có vài chiến hạm xưa của Úc, khi không còn sử dụng nữa thì họ đưa về đây đánh đắm để làm… di tích. Chả hiểu di tích khỉ gì, nhưng mà nhìn thấy ớn, phần do mấy cái chiến hạm lâu ngày mục sét, phần nó lại nằm ẩn hiện trong rừng nên trông như những con tàu ma.

Đạp xe cũng khá là thi vị, cho đến khi tự nhiên trong đầu bất chợt nghĩ bậy: “Đang đạp vầy rủi tự nhiên có bà nội nào mặc áo trắng tóc dài đứng trước đầu xe thì sao ta?!?!!!”

Nói thêm là mình cũng không phải loại quá nhát gan (nhát thì đã ko dám đạp xe ban đêm vô trong này rồi), nhưng cũng không dám nhận là can đảm gì cho cam. Cho nên từ khi có cái suy nghĩ đó, nó cứ quẩn quanh trong đầu.

Càng nghĩ thì thần hồn lại càng nát thần tính, đạp mà cứ có cảm giác xung quanh ai đó đang dòm mình. Cái gió xào xạc đong đưa ngọn cây bên trên, mới lúc nãy nhìn thanh bình vậy mà sao giờ nhìn hơi ghê ghê. Trong đầu thì nghĩ mấy cái tàu chiến đó thế nào cũng đã qua chiến đấu, mà chiến đấu thế nào cũng có người chết. Đã vậy lâu lâu còn có tiếng mấy con quạ kêu nữa chứ.

Ở Úc luật quy định xe đạp đi ban đêm bắt buộc phải có đèn. Đèn xe đạp mình là loại đèn LED khá sáng, nhưng khổ nỗi nó chỉ chiếu ra một tia phía trước. 2 vùng 2 bên chỉ sáng mờ mờ.

Vừa đạp vừa cắm cúi nhìn vào cái vùng sáng đó, đầu thì suy nghĩ viễn vông linh tinh về mấy cái tàu chiến. Tự nhiên ở đâu xuất hiện ngay bên cạnh nguyên cái bóng trắng hếu. WTF, không lẽ hiển linh vậy?!?!!!

Lúc thoáng thấy thì cái bóng đó chỉ cách mình cỡ 5m, trời mẹ ơi cơ thể như có nguyên luồng điện xẹt từ đầu tới chân (chắc bị sét đánh cũng cỡ này là cùng).

Xe lại đang trớn nên ko kịp thắng (mà lúc đó đứng hình rồi, cũng chả làm gì được), xe lướt qua thì thấy nguyên ông nội nào đó đi tập thể dục mà xí xọn mặc áo thun trắng, quần short trắng, giày trắng, nước da tụi Úc thì cũng… trắng.

Cũng may xe chạy qua luôn nên nó không thấy mình giật bắn người lúc đó. Ta nói, lạnh hết xương sống. Thôi đi dìa, lật đật rẽ đường khác đạp về luôn.

Ghi chép nhảm nhân dịp gặp ma… sống. À mà khoan, có khi nào đó là vong đi tập thể dục không cà?

Về nhà nhìn lại thì hôm nay mình cũng mặc áo trắng. Biết đâu giờ này thằng kia cũng đang ngồi viết một bài giống như mình, hehe…

2 comments On Chuyện ma

  • haha..có khi nào anh chưa nhìn mặt ông ý k, ma thường vẫn mặc áo bình thường mà ko có mắt mũi mồm đóa :p

  • Anh có khiếu viết truyện á :)))

Leave a reply:

Your email address will not be published.

Site Footer