Chuyện một đêm mưa

Đêm mưa Sài Gòn

Viết lại cái note ngắn, không có ý nói mình hay ho gì (vì cũng không có gì hay ho), chỉ để ghi lại một kỷ niệm nhỏ ở Sài Gòn.

Tối qua, còn đêm cuối ở Sài Gòn trước khi quay lại Úc, tôi ra một quán hủ tíu vỉa hè trên đường Võ Văn Tần. Đang ăn thì trời đột ngột đổ mưa rầm rầm, đúng cái kiểu mưa Sài Gòn. Bà con dáo dác đi tìm chỗ trú.

May mà tôi ngồi trong cái mái hiên nên không sao, vẫn tiếp tục cặm cụi ăn. Chợt có người chìa ra trước mặt xấp vé số. Tôi ngước lên định trả lời câu quen thuộc: “Dạ, không mua anh ơi”

Thì chợt thấy đó là một cụ già, cụ bị cụt bàn tay phải, mặc bộ đồ pyjama cũ, vai áo hơi bị ướt chắc là do không kịp tránh cơn mưa bất chợt, nhưng ấn tượng nhất là một gương mặt rất hiền.

Thoáng khựng lại, sau khi định thần tôi thò tay lấy bóp gom hết tiền lẻ trong túi đưa cho cụ: “Dạ, con không chơi vé số, cho con gửi ông ít tiền”.

Ông cụ cảm ơn trước khi khập khiễng bước đi: “Cảm ơn cậu nhiều nghen”

Tôi nhìn theo, cái hè phố chỉ có mái che được một đoạn rồi hết nên đi được không bao xa thì ông cũng phải dừng lại nép vô trú mưa.

Tôi nhìn ông cụ, loay hoay lục bóp ra, do là ngày cuối ở Việt Nam nên trước đó tôi tranh thủ xài cho hết, trong túi chỉ còn mấy tờ 20,000 và một tờ 500,000.

Do trước đó cố xác ăn 2 tô, nếu bây giờ đưa cụ tờ 500,000 thì lát tôi phải ở lại rửa chén trừ nợ. Nên tôi mời ông cụ lại bàn hỏi “ông ăn tối chưa, con mời ông tô hủ tíu nghen”

Ông cụ trả lời: “Tui ăn chay cậu ơi, hồi chiều mới ăn rồi, cảm ơn cậu, cậu ăn đi”

Tôi: “Vậy cho con gửi ông thêm ít tiền nữa nghen”

Ông cụ: “Thôi, hồi nãy cậu cho tui rồi mà”

Tôi: “Dạ đâu có bao nhiêu, tại con hết tiền rồi chứ còn con gửi ông thêm”

Ông cụ lại nói câu cũ: “Cảm ơn cậu nhiều nghen”

Tôi: “Hay ông cứ ngồi đây với con, mưa gió vầy đâu có đi đâu được”

Ông cụ: “Ờ, mưa nhiều cũng rầu ghê, nhưng chỗ tui lấy vé số người ta cũng tốt lắm, mưa gió là người ta biết tui bán khó nên lỡ bán không hết người ta cũng không có rầy”

Tôi: “Ông có con cháu gì không?”

Ông: “Có 3 đứa mà tụi nó cũng khổ lắm, mới tháng rồi tui còn phải cho nó 26kg gạo”

Tôi: “Ông sống một mình hay ở với ai?”

Ổng: “Tui với bả, mà 2 vợ chồng thay phiên nhau đi bệnh viện cậu ơi”

Nói câu như vậy mà ông cụ cười hề hề.

Được một lúc thì trời ngớt mưa, ông cụ nói: “Thôi tui đi nha cậu, cậu ăn tiếp đi cho nóng”

Xong rồi ông cụ bước đi, tui ngồi nhìn theo cái dáng khập khiễng, tự nhiên thấy nao nao.

Ông cụ đi khuất rồi tôi mới nhớ ra mình ngu, phải chi hồi nãy gọi tính tiền rồi đưa hết tiền thối cho ông cụ thì đâu có phải rửa chén.

Dù sao thì ông cụ cũng đi rồi, tôi lại hì hục tiếp với tô hủ tíu. Bỗng nghe một giọng nữ gần đó: “Cảm ơn anh!”

Ngước lên, thấy một chị đang nhìn mình, tôi ngoảnh ra đằng sau tưởng chỉ nói ai, không thấy ai, tui hỏi: “Dạ sao chị?”

“Cảm ơn anh, trời mưa mà đứng nghe anh nói chuyện với ông già thấy ấm lòng quá!”

Tự nhiên nghe chị nói tôi cũng ấm lòng!

Tạm biệt Sài Gòn!

Leave a reply:

Your email address will not be published.

Site Footer