Người đồng nghiệp nhỏ

Có thời gian tôi phải chuyển xuống sống ở Melbourne do công ty tôi ký một hợp đồng tư vấn chiến lược với một tập đoàn lớn ở đó. Công việc đòi hỏi tôi gần như phải thường xuyên sang làm việc ở văn phòng đối tác nên họ đã sắp xếp riêng cho tôi một phòng làm việc bên đó.

 . . .

Một hôm ở tầng tôi làm bỗng thấy cậu bé chừng 9-10 tuổi đến làm việc.

Công việc của cậu là đẩy một chiếc xe chứa hồ sơ đi vòng vòng công ty để giao thư hoặc giao tài liệu cho các phòng ban khắp công ty.

Ban đầu tôi lấy làm lạ, tại sao tuổi đó mà lại xin được việc làm ở tập đoàn lớn như vậy? Hỏi chị thư ký thì mới biết đó là con của một anh sếp lớn trong công ty. Cậu nhỏ muốn mua một món đồ chơi nhưng ba cậu không cho tiền, đổi lại ba cậu cho cậu một công việc trong kỳ nghỉ đông. Mỗi ngày ba cậu gửi tiền cho chị thư ký nhờ chị “phát lương” cho cậu.

Cậu nhỏ làm việc rất chăm chỉ, cậu được xếp cho một cái bàn trống gần chị thư ký. Tuy nhiên không mấy khi cậu ngồi ở bàn vì công việc của cậu phải đi giao thư hoặc giao tài liệu khắp công ty. Văn phòng công ty hơn 30 tầng, mỗi tầng lại rất rộng nên cậu có hẳn một cái bản đồ (do chị thư ký chuẩn bị) mới biết chỗ đi giao.

. . .

Sau một thời gian thì mọi người trong công ty ai cũng quý cậu. Không ai bảo ai, mọi người đều chuẩn bị sẵn bánh kẹo để tặng khi được cậu giao hồ sơ. Tuy nhiên, cậu không ăn một mình mà thường mang về phòng chia cho mọi người trong phòng, cả tôi cũng có phần.

Hết thời gian nghỉ đông, ngày cuối cùng đi làm, cậu được mọi người trong phòng tổ chức hẳn một buổi tiệc chia tay như một người đồng nghiệp thực thụ.

Trong những buổi chia tay kiểu như vậy ở Úc mọi người hay có thói quen kể một kỷ niệm nào đó hay một ấn tượng nào đó về người đồng nghiệp của mình.

Khi tới lượt mình, đây là những gì mình đã nói với cậu: “Ở nơi mà chú đến, trẻ em thường không tự lập do được gia đình nuông chiều từ nhỏ, có những “trẻ em” vào đại học rồi mà vẫn còn dùng tiền của cha mẹ. Chú rất ấn tượng về tính tự lập và sự chững chạc của cháu. Nhất định một lúc nào đó chú sẽ kể lại câu chuyện của cháu cho những người bạn Việt Nam của mình”.

Và đó là câu chuyện về Daniel, một người “đồng nghiệp” của tôi ở Úc.

10 comments On Người đồng nghiệp nhỏ

  • Cảm ơn anh vì câu chuyện. Chúc anh thật nhiều sức khoẻ và bình an

  • Hải Hường

    Cám ơn anh về câu chuyện nhỏ ý nghĩa lớn.

  • bạn đồng nghiệp nhỏ của anh thực sự làm em ấn tượng, chúc anh thật nhiều sức khoẻ và bình an

  • Vì tiêu đề bài viết đáng yêu quá nên e đã vào đọc, cảm ơn anh – đồng nghiệp của đồng nghiệp nhỏ

    5
  • Dễ thương quá , buoi toi an com minh kể cho 2 thanh nien nhà mình nghe

    2
  • Nếu có thể gửi một lời nhắn đến Danny thì em mong có thể nói là “Con thật sự là một đồng nghiệp tốt đã mang đến nhiều niềm vui và giúp đỡ rất nhiều cho mọi người, đặc biệt là cả những người chưa có dịp gặp nhưng lại được nghe kể về con qua chú Hiếu. Hi vọng con sẽ tiếp tục lan tỏa năng lượng tích cực này cho những người xung quanh nhé!”
    *Gửi đến con một cái ôm thật chặt*

    3
  • Bài học thật quý giá ! ( Thanks ngochieu )

    2
  • Mình, thỉnh thoảng rảnh, đã lên cái plan là một ngày nào đó sẽ cùng 2 đứa nhỏ làm đủ thứ đồ handmade rồi mẹ con cùng nhau đến nơi công cộng để bán lấy tiền gây 1 cái Quỹ nào đó đầy ý nghĩa. Rồi thiết kế, in giấy mời gởi hàng xóm, đồng nghiệp ba mẹ đến nhà dự bữa tiệc trà kèm âm nhạc với “nghệ sĩ” là cả nhà: đứa đàn, đứa trống, mẹ hát để mọi người ủng hộ gây Quỹ. Đó là việc chung, còn đứa nào muốn kiếm tiền để làm điều chúng thích, mình sẽ tạo điều kiện như ba cậu bé mà bạn kể ở trên.
    Cảm ơn bạn vì 1 câu chuyện nhỏ đầy ý nghĩa 🙂

  • Chào anh,

    Theo dõi nhưng bài viết của anh đã lâu nhưng lần này mạo muội gõ “comment” ở đây….
    Không biết anh có ý định về lại quê mình làm việc không ah :D.
    Nếu nội dung không phù hợp hay gây phiền cho anh thì cho em xin lỗi nhe.

    Thao.

    2
    • Hiện tại anh chưa có dự định đó, có thể trong tương lai khi đất nước thay đổi thì anh sẽ cân nhắc 🙂

Bình luận của bạn:

Địa chỉ email của bạn sẽ được giữ bí mật.

Site Footer