Viết cho hồ Xuân Hương

Đà Lạt có hồ Xuân Hương cũng như Huế có Ngọ Môn, như Việt Nam có chiếc áo dài vậy… Chính hồ Xuân Hương đã góp phần khoát lên cho Đà Lạt một vẻ thanh bình nhưng thanh lịch. Cả thành phố Đà Lạt nhẹ nhàng ôm lấy xung quanh hồ, xung quanh xa xa là những hàng thông, những bãi cỏ thoai thoải, những người câu cá, và những đôi tình nhân ngồi tựa vào nhau thả mình theo cái lặng yên của mặt hồ.

01

Có lẽ cũng vì cảm nhận được cái khung cảnh lãng mạng ấy mà thi sĩ Hàn Mạc Tử
đã dành những vần thơ thật đẹp cho riêng nơi đây:

Ai hãy lặng thinh chớ nói nhiều
Để nghe dưới nước đáy hồ reo
Để nghe tơ liễu rung trong gió
Và để nghe trời giải nghĩa yêu

Đây là những bức ảnh tôi chụp được hôm rồi khi một mình lang thang vào buổi sáng tinh sương, với tôi đó như là một thú vui, và dẫu đã hàng trăm lần đến Đà Lạt trên những chuyến xe đêm và lang thang trên những con đường vắng của hồ Xuân Hương vào buổi sáng để đón bình minh, nhưng cứ mỗi lần tôi là lại thấy thêm một nét đẹp của hồ Xuân Hương, của Đà Lạt.

02

Tôi đến Đà Lạt khi trời còn tối, bên trên là cả một bầu trời đầy sao
mà nếu ở Sài Gòn có lẽ không bao giờ thấy.

03

Bình minh bắt đầu lên

04

06

Một chú ngựa thong thả gặm cỏ bên hồ.

07

08

9 comments On Viết cho hồ Xuân Hương

  • thuong vao wed cua a. khong biet tai sao lai thich. nhung bai viet cua a nhung dong suy do … cuoc doi kho hieu lam phai ko a

  • nhin nhung tam hinh ban chup, yeu Da Lat qua doi.

  • Đẹp quá … %_% (mấy tấm chụp bầu trời sao…) Nói chung là cảm thấy một sự tĩnh lặng, được nghỉ ngơi

  • Hic, mạn phép vào blog bác và để lại lời bình 🙂 Chỉ vì thực sự ngưỡng mộ góc chụp và ánh sáng của bác ^^

  • @Dlead: có một người ở Đà Lạt nói với anh, để cảm nhận được chất Đà Lạt một cách đầy đủ thì phải đi vào buổi thật sớm, đó mới là Đà Lạt thực sự 🙂

  • Em lết lên Đà Lạt lúc trời … ấm lên, quanh hồ toàn trai gái dập dìu, rác lềnh bềnh, ban đêm có cái sân khấu dựng lên để đấy, nhìn bể + ngứa cảnh kinh khủng.

    🙁 Cơ mà nhìn mấy tấm này thấy sao cứ như anh Apo chụp chỗ khác nhét vào

  • Đúng anh ạ! đi bộ quanh Hồ Xuân Hương là thói quen không thể thiếu mỗi khi em lên Đà Lạt…vừa đi vừa nhận thấy sao lòng mình bình yên lạ 🙂

  • @Khoa: không, lần này cũng con hôm trước, con này nó hiền queo. Chỉ lại ngửi ngửi, vuốt vuốt nó đứng ngoan như con chó 😀

  • Không dám nhìn nhiều mấy tấm hình 🙁 Càng nhìn lại càng nhớ Đà Lạt. Tới giờ vẫn chưa sắp xếp đi được nữa…

    P/S: Kỳ này Apo có bị ngựa dzí không :))

Leave a reply:

Your email address will not be published.

Site Footer