Tôi viết mọi thứ rất ngẫu hứng. Nếu muốn đọc các bài viết một cách có hệ thống, các bạn hãy xem bằng các trang mục lục dưới đây, hoặc dùng thanh menu bên trên:
Blog Posts
Tháng 2 năm 2006, tại liên hoan phim Berlin lần thứ 56, người ta chọn chủ đề: Food, Taste and Hunger. 3600 nhà làm phim toàn thế giới đã tham gia. Chỉ 32 trong số đó được chọn, và đoạn phim sau đây đứng đầu trong danh sách đó.
Khi bạn tôi đưa đoạn phim này, tôi vẫn nghĩ đó là một đoạn phim quảng cáo hay một phóng sự nào đó về các nhãn hàng thức ăn nhanh… Xem
...Trên đời chắc chắn là có rất nhiều nhóm leo núi, nhưng chắc hiếm có nhóm nào gặp trường hợp như nhóm chúng tôi hôm nay, đó là… leo nhầm núi. Đầu đuôi câu chuyện như sau:
Chúng tôi chỉ là dân nghiệp dư, đa phần là nhân viên văn phòng quanh năm suốt tháng ngồi trong máy lạnh, một ngày đi bộ không quá 2km. Do đó để tạo niềm vui và rèn luyện thể lực, chúng tôi thường
...
Nếu bạn hỏi điều gì làm tôi nhớ nhất về Việt Nam mỗi khi ra nước ngoài – tất nhiên là trừ gia đình và những người thân – tôi sẽ trả lời đó là… “nhậu”.
Tôi không phải là người nghiện rượu bia, chắc chắn là vậy, và cũng không phải tôi đến quán nhậu vì rượu bia, tôi đến là vì cái không gian
...Đà Lạt có hồ Xuân Hương cũng như Huế có Ngọ Môn, như Việt Nam có chiếc áo dài vậy… Chính hồ Xuân Hương đã góp phần khoát lên cho Đà Lạt một vẻ thanh bình nhưng thanh lịch. Cả thành phố Đà Lạt nhẹ nhàng ôm lấy xung quanh hồ, xung quanh xa xa là những hàng thông, những bãi cỏ thoai thoải, những người câu cá, và những đôi tình nhân ngồi tựa vào nhau thả mình theo
...Cuối tuần rồi mình đi cùng anh Long – một người anh ở Đà Lạt – đi về Đại Ninh. Mình đến Đà Lạt vào sáng sớm, lang thang hít thở không khí sau đó đến chiều thì ghé về chỗ anh Long, ăn cơm xong hai anh em tiến về hướng hồ Đại Ninh. Đến nơi vẫn còn sớm nên hai anh em đi lòng vòng chọn góc cả buổi chiều chọn góc, thế rồi buổi tối không thấy
...Năm 2005, sau gần 2 năm hoạt động, công ty riêng của mình bị phá sản. Toàn bộ tiền bạc và trên hết là tâm huyết, ước mơ của mình coi như sụp đổ. Cú sốc không nhỏ, người bạn đối tác làm chung đã đóng cửa ở trong phòng không đi đâu trong gần nửa năm, mình thì dằn vặt tự vấn mình đã sai lầm ở đâu, đã để vuột mất cơ hội nào…
Năm cuối năm 2007,
...Bài này chống chỉ định cho những ai đang là người Việt và thích được nghe khen, thích những lời êm tai. Dẫu biết rằng viết bài này xong có thể sẽ có một lô chỉ trích từ các “phần tử cực đoan”, nhưng vẫn viết vì blog đâu phải chỉ là chỗ để khen tặng lẫn nhau.
Người Việt xưa nay vẫn được tự sướng là cần cù, siêng năng, chăm chỉ… Khoan xét những điều đó đúng hay
...Bâng khuâng nỗi nhớ
Tác giả: Hàn Châu
Ca sĩ: Thái Châu
Em đi về phương xa, nơi đây còn lại những gì
Còn chăng một đời hiu quạnh, biết yêu em là đành ôm mộng
Mây chiều về cuối trời, gió thu nào thổi vào hồn ta.
Em đi về phương xa, gió thu bay còn lại nơi đây
Cây khô và ngàn lá rụng xuống đôi vai muộn phiền giá lạnh
Mưa rồi
Chuyến này mấy anh em chỉ đi có 4 người, anh Vinh Cuopbien vui vẻ hiền lành, chị Pi nhí nhảnh xinh đẹp, Niệm – một anh chàng du học sinh ở New Zealand về quê ăn tết – và tôi. Ban đầu có cả Hiến, nhưng gần giờ chót thì Hiến bị trúng thực nằm nhà liệt giường nên không đi được.
Đúng hẹn 6h30 sáng anh Vinh đến ngã tư Bình Thái đón tôi, trên đường đi ghé
...Đây có thể không phải là bài diễn văn hay nhất của ông, như bài diễn văn đọc trước Đại hội Đảng Dân chủ, hay bài diễn văn ông đọc trong lễ công bố đắc cử. Nhưng bài diễn văn này có nhiều ý tứ nói lên ước mơ của rất nhiều dân tộc, trong đó đặc biệt phải kể đến là dân tộc Việt chúng ta. Đăng ở đây để lưu giữ lại:
...Thưa quốc dân: